NGỌC HỒI – MỘT THỜI ĐỂ NHỚ, MỘT ĐỜI ĐỂ TRI ÂN-Bùi Thị Ngọc Dung Cựu học sinh lớp 12A- K17 – niên khóa 1982 – 1985

NGỌC HỒI – MỘT THỜI ĐỂ NHỚ, MỘT ĐỜI ĐỂ TRI ÂN
(Kính tặng Mái trường THPT Ngọc Hồi nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập)
Heo may chạm ngõ cuối mùa,
Ngọc Hồi thức giấc giữa miền nhớ thương.
Bốn mươi mốt năm xa trường,
Mà nghe tiếng gọi vấn vương một thời…
Làn gió heo may của tháng Mười Một ùa về – tháng của mùa tri ân, tháng của tình thầy trò lắng đọng – cũng là thời khắc Trường THPT Ngọc Hồi kỷ niệm 60 năm ngày thành lập. Còn chúng tôi – những học sinh niên khóa 1982–1985 – đã tròn 41 năm rời xa mái trường thân yêu.
Bốn mươi mốt năm – một quãng thời gian đủ dài để những kỷ niệm năm nào lùi lại sau những bộn bề, lo toan của cuộc sống. Nhưng hôm nay trở về bên thầy cô và bè bạn, lòng chúng tôi bỗng nghẹn ngào như vừa bước qua một giấc mơ kỳ diệu. Trong tâm trí, từng góc nhỏ của ngôi trường xưa cứ thế hiện về rõ nét: cổng trường thân thương, lớp học cấp bốn rêu phong cũ kỹ, bàn ghế mộc mạc và bục giảng đơn sơ từng in dấu một thời áo trắng vô tư, hồn nhiên. Đứng giữa khoảng trời thu quen thuộc với bao niềm xao xuyến bâng khuâng, tiếng lòng tha thiết bấy lâu bỗng cất lên: Mái trường Ngọc Hồi thân yêu ơi, chúng tôi đã trở về!
Bạn có nhớ không? Sao mà nhớ thế! Nhớ trường xưa, lớp cũ, nhớ cả từng ánh mắt, nụ cười và tên gọi thân thương của nhau. Dẫu thời gian có phủ bụi mờ lên vạn vật, dẫu ngôi trường hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới khang trang, hiện đại, nhưng gặp lại nhau dưới mái trường này, chúng tôi ngỡ như mình chưa từng có phút giây nào xa cách.
• Ngôi trường mang tên địa danh lịch sử và niềm tự hào kiêu hãnh
Càng xúc động bao nhiêu, chúng tôi lại càng tự hào bấy nhiêu khi được học tập dưới mái trường mang tên một địa danh lịch sử hào hùng của dân tộc. Là cánh chim đầu đàn thuộc tốp đầu của huyện Thanh Trì cũ, Ngọc Hồi luôn là ngôi trường giàu truyền thống hiếu học mà bao thế hệ học trò hằng ước ao, khát khao được bước vào.
Thời ấy, phải là những học sinh thực sự chăm ngoan, học giỏi mới dám ghi danh đăng ký thi. Được khoác lên mình chiếc áo trắng mang tên Trường THPT Ngọc Hồi mãi là niềm kiêu hãnh khôn cùng của mỗi chúng tôi.
• Vượt qua gian khó – Thầy cô thắp sáng tri thức và đạo lý làm người
Ngày ấy, đất nước còn nhiều gian khó. Chúng tôi đến trường trên những chiếc xe đạp cũ kỹ, vượt qua những con đường lầy lội trong những ngày mưa rét. Thầy cô cũng muôn phần vất vả: có người phải thức dậy từ tờ mờ sáng, vượt hàng chục cây số để kịp giờ lên lớp. Điều kiện học tập còn thiếu thốn trăm bề, nhưng dưới mái trường Ngọc Hồi chưa bao giờ thiếu đi tình yêu thương ấm áp, sự tận tụy hết lòng và khát vọng thắp sáng tri thức của người thầy. Thầy cô đã tận tình dìu dắt, trao gửi cho chúng tôi những bài học vô giá – không chỉ là tri thức sách vở, mà còn là đạo lý làm người và nhân cách sống để chúng tôi vững vàng bước vào đời.
Làm sao quên được những giờ dạy Văn của thầy Nguyễn Văn Vĩnh. Thầy dạy bằng tất cả niềm say mê, nhiệt huyết cháy bỏng nhưng cũng rất mực nghiêm khắc và tận tâm. Để đạt được điểm 8 của thầy là một điều vô cùng khó – con điểm mà tôi hằng ao ước. Có bài văn tôi đã phải viết đi viết lại đến lần thứ ba. Khi cầm trên tay con điểm 8 đầu tiên ấy, tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Nhiều năm sau này, khi đã trưởng thành và trở thành một nhà giáo, tôi mới thấu hiểu: điểm 8 ấy không đơn thuần là kết quả học tập, mà là bài học lớn thầy dạy chúng tôi về lòng kiên trì, về ý thức vượt qua giới hạn của bản thân và không bao giờ được phép dễ dãi với chính mình. Chính ngọn lửa nhiệt huyết của thầy đã thắp lên trong tôi tình yêu nghề giáo, để mỗi khi đứng trên bục giảng hôm nay, tôi lại nhớ về sự tận tâm mà những người thầy, người cô Ngọc Hồi đã gieo vào tâm hồn mình. Có lẽ, đó là sự tiếp nối đẹp nhất của nghề giáo: một ngọn lửa được trao đi, rồi lại được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
In đậm trong ký ức của chúng tôi còn là hình bóng người thầy chủ nhiệm và dạy Toán kính yêu – thầy Bùi Hạ. Tiết dự giờ năm ấy, thấy hai bạn chưa hiểu bài cũ, thầy vẫn kiên nhẫn đứng bên bục giảng, giảng đi giảng lại cho đến khi các bạn hiểu. Hồi trống báo hết giờ vang lên, dù tiết học bị “cháy giáo án”, thầy vẫn chỉ mỉm cười nói với các thầy cô dự giờ một câu giản dị mà xúc động: “Các em không hiểu bài thì làm sao tôi dạy bài mới được?”. Một câu nói mộc mạc đã đi cùng chúng tôi suốt cả cuộc đời.
Và còn biết bao gương mặt thân thương nữa: cô Mai dịu hiền như người mẹ chăm lo cho đàn con – người mà hôm nay dù sức khỏe đã yếu, bàn tay run run không còn cầm nổi tấm thiệp mời, vẫn ân cần chia cho mỗi đứa một chiếc kẹo; những bài giảng truyền cảm đầy tâm huyết của cô Di, thầy Thọ, cô Cậy, cô Liên, cô Hòa, thầy Minh; những giờ Thể dục sôi nổi của thầy Phiến, thầy Thắng và ngọn lửa phong trào rực cháy từ thầy Xây…
Trong giờ phút lắng đọng này, chúng tôi xin kính cẩn nghiêng mình gửi nén tâm hương tri ân sâu sắc tới thầy Hiệu trưởng Phạm Trung Nghĩa, thầy Hiệu phó Trần Lân và thầy Vũ Cổn Ba cùng những người thầy, người cô đã rời bến sông xưa về cõi vĩnh hằng. Lời dạy và nhân cách của thầy cô mãi là tấm gương soi rọi từng bước chúng tôi đi.
• Ký ức tuổi thanh xuân và lời tri ân sâu sắc
Bên cạnh bóng dáng thầy cô, ký ức Ngọc Hồi còn lung linh bởi tình bạn trong sáng thuở thiếu thời. Đó là những chiếc bánh bẻ đôi trong giờ ra chơi, những buổi chiều cùng nhau giải bài toán khó, và cả những rung động đầu đời ngây thơ chưa kịp gọi thành tên… Bốn mươi mốt năm trôi qua, mỗi người một ngả đường, một số phận. Có bạn thành công trong sự nghiệp, có bạn bình dị với cuộc sống đời thường, có bạn tiếp bước thầy cô gieo chữ trên bục giảng. Nhưng dù ở đâu, làm gì, chúng tôi vẫn luôn hãnh diện cất tiếng nói: “ Chúng tôi là học sinh Trường THPT Ngọc Hồi!”
Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là khoảng trời kí ức đẹp nhất, một phần không thể tách rời trong cuộc đời mỗi chúng tôi. Đi qua bao năm tháng thăng trầm, có những điều ngày ấy chúng tôi chưa kịp nói, có những lời cảm ơn đến hôm nay mới có dịp bày tỏ. Mùa tháng Mười Một này chính là thời khắc thật đẹp để chúng tôi được trở về, được nhắc lại những cái tên thân thương và nhớ về những năm tháng quý báu đã làm nên chúng tôi của ngày hôm nay.
Nhân dịp kỷ niệm 60 năm thành lập trường, những đứa con khóa 1982–1985 xin kính cẩn gửi về mái nhà xưa lòng tri ân sâu sắc nhất:
• Tri ân Mái trường Ngọc Hồi đã nuôi dưỡng ước mơ và cho chúng tôi một thời thanh xuân rực rỡ.
• Tri ân Quý thầy cô kính yêu – những người lái đò thầm lặng đã trao trọn tâm huyết, đạo lý làm người và tình thương vô bờ bến.
• Tri ân Những người bạn đồng khóa – để sau 41 năm gặp lại, ta vẫn nhận ra nhau vẹn nguyên trong ánh mắt và nụ cười thuở học trò.
Kính chúc các thế hệ thầy cô luôn mạnh khỏe, an yên và hạnh phúc. Chúc Trường THPT Ngọc Hồi ở tuổi 60 tiếp tục phát triển vững bền, mãi là niềm tự hào kiêu hãnh và là mái nhà ấm áp nâng cánh những ước mơ!
Trường THPT Ngọc Hồi:
Một mái trường để nhớ – Một thời tuổi trẻ để thương – Một đời người để tri ân!
Hà Nội, tháng 8/2026
Bùi Thị Ngọc Dung
Cựu học sinh lớp 12A- K17 – niên khóa 1982 – 1985

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *