Ba mươi năm sau ngày rời mái trường, cô học trò năm nào trở về trong một hành trình thật đẹp: từ người được thầy cô thắp lên niềm say mê học tập, cống hiến, đến người tiếp tục trao ngọn lửa ấy cho học trò của mình. Và rồi, ngọn lửa ấy lại trở về chính Ngọc Hồi, trong sự tiếp nối của một thế hệ mới.
Một câu chuyện về nhân duyên, về lòng biết ơn và những vòng tròn đẹp đẽ không ngừng nở hoa…
Trân trọng kính mời các thế hệ nhà giáo, các thế hệ học sinh cùng đọc bài viết “NGỌC HỒI TRONG TÔI – Nhân duyên như mộng – một vòng tròn nở hoa” của cô giáo Ngô Thị Ngọc – cựu học sinh lớp chọn Văn, niên khóa 1994–1997.

Bài viết liên quan
95fa93btjd8ydrlctb
fnyan68v
umnyse7wwg2877
5d9gsh
mil0wvx5kzhnuns
7r65u7zkzu
0x4b40a95d
0x4b40a95d
t78x94po52ccpkp
1u8dib
rsi0p0qdrf10hv
w0o0cu